Bố, tôi và những chiếc xe máy

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Bố, tôi và những chiếc xe máy

Bài gửi  zizi_luv_dbsk on Sat Dec 31, 2011 6:54 pm

Nếu bạn hỏi tôi điều gì luôn theo tôi mỗi ngày đến trường, dù mưa hay nắng, dù sớm hay muộn, là người bạn đồng hành tuyệt vời nhất của tôi suốt 8 năm qua... tôi sẽ trả lời đó chính là bố tôi và những chiếc xe máy của ông.

Từ ngày đầu tiên đi học, tôi đã được bố chở bằng chiếc xe máy sản xuất từ năm 82. Ngày ấy, tôi không hề có cảm giác tủi thân vì chiếc xe của bố xấu và cũ hơn những chiếc xe khác. Thậm chí tôi còn thấy thích chiếc xe vì dáng vẻ cổ và nước sơn màu vàng nhạt làm nó rất nổi bật giữa cả một rừng xe tập trung quanh cổng trường giờ ra về và giúp tôi dễ dàng nhận ra được bố ở đâu. Ngày nào cũng thế, bố vẫn luôn đợi tôi với chiếc xe cũng già nua và cũ kĩ như ông vậy. Ngày nắng thì mang thêm chiếc mũ, ngày mưa thì có cái áo mưa, lúc nào bố cũng chu đáo. Bố chưa bao giờ tỏ ra mệt mỏi hay than phiền về việc đưa đón tôi. Những buổi chiều đi học về, ngồi sau xe bố và trò chuyện với ông về tất cả mọi chuyện đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi. Chiếc xe đã nghe chúng tôi chia sẻ rất nhiều bí mật như việc tôi bị điểm kém hay bất ngờ ngày sinh nhật cho mẹ. Cứ thế, tôi trưởng thành nhờ những bài học trên yên xe của bố...

Tôi tốt nghiệp cấp 1 và bận bịu với lớp luyện thi vào trường chuyên Trần Đại Nghĩa. Bố mua một chiếc xe mới để nếu tôi đỗ có thể đưa tôi đi học nhanh hơn. Nhưng tôi đã trượt. Bố buồn lắm, chiếc xe mới đã không thể phát huy hết công dụng của nó. Tôi biết ông kì vọng vào tôi rất nhiều. Dù công sức đưa đón tôi suốt một tháng ròng đổ sông đổ biển hết, nhưng bố chẳng nói gì cả, chỉ động viên tôi cố gắng hơn trong kì thi vào cấp 3.

Cấp 2, tôi không còn là trẻ con nữa. Không còn chỉ biết đến việc đến trường và về nhà nữa. Tôi có những thú vui mới, những nhu cầu mới. Bố vẫn sẵn sàng đưa tôi đi đến bất cứ nơi nào tôi muốn, dù nơi đó có xa đến mấy, và ông luôn đợi tôi ở bên ngoài, không hề phàn nàn vì phải chờ đợi quá lâu. Nhưng tôi không thích điều đó, tôi không muốn bố lúc nào cũng theo sát tôi như thế. Tôi khó chịu vì ông luôn xem tôi là một đứa trẻ, không để tôi đi xe đạp đến trường như đám bạn. Nhưng tôi đâu có hiểu rằng tất cả những gì bố làm chỉ để tốt cho tôi thôi...

Bố bị bệnh phải vào viện. Mẹ đưa tôi đi học. Chợt thấy nhớ hình ảnh bố ngồi đợi tôi bên chiếc xe máy, nhớ nụ cười của bố khi thấy tôi và nghe tôi báo cáo những điểm 10 đã đạt được. Chợt nhớ lại có lần tôi hỏi bố rằng bố thích buổi nào nhất trong ngày, bố đã trả lời rằng đó là lúc đi đón tôi, vì ở nhà cả ngày chỉ mong đến buổi chiều để gặp lại con gái. Chợt nhận ra bố đã làm cho tôi biết bao nhiêu điều tuyệt vời mà tôi không hề biết. Nhìn chiếc xe của bố dựng ở góc nhà, tôi thầm hứa với chính mình sẽ không bao giờ làm cho bố buồn nữa.

Dù bây giờ tôi không còn là một cô nhóc bé xíu ngồi khuất sau bố nữa mà đã là một thiếu nữ cao bằng ông, nhưng trong mắt bố, tôi vẫn là con bé năm nào luôn ôm chặt lấy ông vì sợ ngã từ trên xe xuống. Và tôi thì chưa bao giờ đủ lớn để không phải ngồi sau bố nữa, vì vẫn có những con đường tôi cần bố ngồi đằng trước để đưa đi và để che chở cho tôi...


avatar
zizi_luv_dbsk
cap ql

Tổng số bài gửi : 7
Điểm Điểm : 39
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Join date : 07/10/2011
Age : 20

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Bố, tôi và những chiếc xe máy

Bài gửi  ruby1507 on Thu Dec 06, 2012 12:48 pm

ao bai nay that la hay va that la cam dong,... cam on da cho toi doc bai nay de toi biet tran trong hon nhung j minh co dc boi con nguoi chi co 1 me va 1 bo ma thoi????

ruby1507
cap ql

Tổng số bài gửi : 72
Điểm Điểm : 109
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Join date : 21/04/2012
Age : 19
Đến từ : ?????

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết